Mảnh vườn xưa ngoảnh lại Nghe dế giun thổn thức cố hương

Mảnh vườn xưa ngoảnh lại
Nghe dế giun thổn thức cố hương
Luống rau xanh
buồn giăng ngày nắng nhạt
Cỏ vàng mãi lưu lạc, lang thang
Mộng đời chập chửng đi qua
Chạm cơn gió
thổi nỗi buồn bàng bạc
Vén cửa chiều nhìn giang san nhàu nát
Lối quan hà man mác những tàn phai …

9 bình luận về “Mảnh vườn xưa ngoảnh lại Nghe dế giun thổn thức cố hương”

  1. Hoa màu xanh mướt biền quêTiếng dế rã rích chỉ còn dĩ vãngTiếng chim gù nghe đâu xa tít tắpNgười chen chân đâu còn đất cho dế mènCây lưa thưa năm ba cành khô cằnKhông còn chỗ cho chim gù , chim hót

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *